Bài dưỡng Linh – Biết ơn Chúa – Thầy Đỗ Hữu Hoàng

http://baigiangtinlanh.com

Chia sẻ

Bài dưỡng Linh – Biết ơn Chúa – Thầy Đỗ Hữu Hoàng

Kính gởi đến quý tôi tớ, con cái Chúa gần xa, đây là bài dưỡng linh mà đầy tớ Chúa là Thầy Đỗ Hữu Hoàng đã soạn cho phần Dưỡng Linh hàng tuần của Hội Thánh Tin Lành Thị Nghè. Chúng tôi đã xin được phép đăng lên baigiangtinlanh.com với mong muốn những bài Dưỡng Linh này sẽ đem đến sự khích lệ, nâng đỡ cho nhiều con cái Chúa xa gần khắp nơi! Xin cầu thay để Chúa ban phước bội phần hơn cho Thầy Đỗ Hữu Hoàng và gia đình.

Biết Ơn Chúa

“Tôi sẽ lấy gì báo đáp Đức Giê-hô-va về các ơn lành mà Ngài đã làm cho tôi?” (Thi-thiên 116:12)

Ơn Chúa thật vô biên, tình yêu của Chúa bao la như đại dương. Chúa ban cho tôi đủ để tôi có thể nhớ rõ mọi ơn lành mà Ngài đã ban cho tôi. Ngài muốn tôi nhận biết và quí trọng những gì Chúa vì yêu mà đã làm cho tôi. Chúa muốn tôi thấy, không phải sự giàu có của Ngài, nhưng Chúa muốn tôi cảm nhận được tình yêu của Ngài dành cho tôi là dư dật biết bao. Khi tôi nhìn thấy những điều đó, tôi sẽ phải thốt lên như tác giả của Thi Thiên này: “Tôi sẽ lấy gì báo đáp Đức Giê-hô-va”.

Lời tán thán đó, không phải nói lên nỗi tuyệt vọng vì không thể thực hiện được điều mình muốn, nhưng để diễn tả sự bất năng của mình vì không thể làm điều gì gọi là sánh được với các ơn lành mà Chúa đã làm cho. Đó thật sự là biết ơn, vì nếu tôi có thể đến đáp ơn sâu của Chúa, tôi sẽ cảm thấy mình không còn mắc nợ và tưởng rằng có thể tự lo liệu cho mình ở những lần khó khăn mai sau. Cho dù lúc nào tôi vẫn cứ như phải mắc nợ, nhưng là con nợ trong tình yêu huyền nhiệm của Chúa. Tôi là con nợ của Chúa nhưng không sống trong khổ cực, nặng nhọc; chỉ nặng lòng nhớ ơn Chúa và cứ giữ mối liên hệ mật thiết với Ngài như người đầy tớ đã chịu xỏ tai (Phục truyền 15:17).

Câu 13 tiếp theo của Thi Thiên này: “Tôi sẽ cầm cái chén cứu rỗi mà cầu khẩn danh Đức Giê-hô-va”. Đây phải chăng là một cách để tỏ lòng biết ơn Chúa? Sự cứu giúp của Chúa, lớn hơn hết là ơn cứu rỗi, hằng được chính tôi đặt trước mặt mình để nhắc rằng tôi luôn luôn cần đến Chúa. Chúa đã ban cho tôi ơn cứu rỗi thì Chúa có thể cho tôi mọi điều tốt lành khác. Tôi sẽ cầu khẩn với Chúa và một mình Chúa thôi. Tôi không để lòng mình hướng về một thế lực nào khác, bởi Đức Chúa Trời của tôi là Đức Chúa Trời Hằng Hữu. Lòng biết ơn Chúa của tôi trước nhất là sự thuận phục, tôn kính và trọn vẹn thuộc về Ngài. Tôi mãi mãi sẽ trông cậy nơi Chúa và cứ tiếp tục chờ đợi ơn ban từ nơi Chúa để luôn thấy mình sống bằng ơn Chúa, làm việc bằng ơn Chúa và lấy ơn Chúa để làm vinh hiển Thánh Danh Ngài. Giữ mối tương giao gắn bó với Chúa là một cách để chính tôi thấy được mình có thật sự biết ơn Chúa hay không?

Và câu 14 nữa: “Tôi sẽ trả xong cho Đức Giê-hô-va các sự tôi hứa nguyện tại trước mặt cả dân sự Ngài”. Chúa muốn tôi hoàn nguyện, bởi vì tôi, một người thuộc về Chúa, người được Chúa xưng công nghĩa, phải là người biết làm trọn những gì mình đã hứa. Người của Chúa là người thật sự biết ơn Chúa, luôn thấy mình nhỏ nhoi, không xứng đáng, chỉ là một công cụ trong tay Chúa để làm một việc gì đó trong ý muốn của Ngài.

Như vậy, tôi chỉ có thể tỏ lòng biết ơn Chúa bằng cách quyết tâm theo Chúa luôn luôn; và người ta phải thấy rằng tôi có một đời sống đáng tin cậy, bởi cớ tôi thuộc về Chúa của tôi, Đức Chúa Trời Đã Có, Hiện Có và Còn Có Đời Đời, Đấng luôn luôn làm ơn cho tôi.

Chúa không cần tôi báo đáp. Cho dù tôi có khả năng lấp biển vá trời, điều đó cũng chẳng có ích gì cho Chúa. Chúa cũng chẳng cần đến những điều tôi hứa nguyện để tạo một sự trân trọng nào đó khi tôi nhờ cậy Chúa. Tuy nhiên,

Tác giả đã làm việc này trước mặt nhiều người. Điều đó không phải để khoe khoang sự công bình của mình như mấy thầy thông giáo hay người Pha-ri-si sau này. Cũng chẳng phải tỏ ra mình là người có ơn của Chúa.

Có thể hiểu câu này như một phương cách để mình không thực hiện việc tốt lành này qua loa cho xong chuyện, nhưng là một việc hệ trọng phải làm đến nơi đến chốn để tỏ tấm lòng chân thành của mình trước ơn quá rời rộng của Chúa.