http://baigiangtinlanh.com
Kinh Thánh hằng ngày

Chia sẻ

Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 05 tháng 12 năm 2018 – Bàn Tay Nâng Đỡ

Bàn Tay Nâng Đỡ

Đọc: Truyền đạo 4:8-12
Nếu người này ngã, thì người kia sẽ đỡ bạn mình lên. Truyền đạo 4:10

 

Các con tôi rất hào hứng trượt băng ở sân sau nhà vào mỗi mùa đông lạnh giá ở Idaho. Khi còn nhỏ, học cách trượt băng là một thử thách đối với chúng: thuyết phục chúng tự mình đặt chân lên mặt băng cứng và trơn trợt thật khó vì chúng biết khi ngã sẽ rất đau. Mỗi lần các con trượt chân, vợ chồng tôi lại đưa tay ra để kéo chúng lại, đỡ chúng đứng thẳng và vững vàng trên thanh trượt.
Có người đỡ dậy khi chúng ta té ngã là một món quà, đó là bàn tay giúp đỡ được mô tả trong sách Truyền đạo. Làm việc với người khác khiến công việc tốt hơn và hiệu quả hơn (4:9), và bạn hữu mang đến sự ấm áp cho cuộc sống chúng ta. Khi gặp thử thách, thật hữu ích khi có ai đó đến bên cạnh để an ủi và giúp đỡ chúng ta. Những mối liên hệ này sẽ thêm cho chúng ta sức mạnh, sự khích lệ và sự an ủi.
Khi chúng ta trượt ngã trong những hoàn cảnh khó khăn của cuộc đời, liệu có bàn tay giúp đỡ nào gần bên không? Nếu có, có lẽ sự giúp đỡ đó đến từ Chúa. Hoặc khi ai đó cần một người bạn, chúng ta có thể là câu trả lời của Chúa để nâng đỡ họ không? Chúng ta thường có một người bạn cho mình. Nhưng nếu không có ai gần bên để nâng đỡ chúng ta đứng lên trên đôi chân của mình, thì chúng ta có thể tìm thấy sự yên ủi khi biết rằng Chúa hằng giúp đỡ chúng ta (Thi. 46:1). Khi chúng ta giơ tay ra, Chúa sẵn sàng nâng đỡ và giúp chúng ta vững vàng.
Lạy Cha, cảm ơn Ngài đã nâng đỡ con khi con vấp ngã trong cuộc đời này. Cảm ơn Chúa đã sử dụng nhiều người để khích lệ và làm cho con mạnh mẽ. Ngài là Thiết Hữu của con.
Bạn có mở lòng để Chúa hiện diện cách trọn vẹn hơn trong đời sống mình không?
bởi Kirsten Holmberg
CHÚ GIẢI
Tác giả sách Truyền đạo (“Người truyền đạo” trong 1:1-2) đang than van về sự vô nghĩa nếu chỉ sống cho thế giới này. Phân đoạn này liên quan đến một người giàu có cô độc mà Người truyền đạo quan sát thấy. Có lẽ người này đã chà đạp mọi người khác trên con đường vươn tới đỉnh cao. Bất kể người này đạt đến đó bằng cách nào, tác giả nhận ra sự vô ích của những nỗ lực đó và ông kết luận: “Hai người hơn một” (4:9).
Xuyên suốt sách Truyền đạo, quan điểm lớn hơn của Người truyền đạo là việc sống với cái nhìn thế gian sẽ dẫn đến sự bất mãn đau đớn. Chúng ta khó nhọc và phấn đấu, tuy vậy chúng ta vẫn bị ám ảnh bởi một ý thức mơ hồ rằng mình đang đánh mất điều gì đó. Giống như cả Kinh Thánh, sách Truyền đạo phải được hiểu trong bối cảnh của toàn bộ Kinh Thánh. Các giáo phụ của Hội thánh đầu tiên như Jerome (347-420 SC) và Ambrose (340-379 SC) là những người đầu tiên nói rằng người mà chúng ta đang đánh mất chính là Đấng Christ.
Tim Gustafson