Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 10 tháng 03 năm 2018

Kinh Thánh hằng ngày

Chia sẻ

Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 10 tháng 03 năm 2018

Xin Dẫn Con Đến Vầng Đá

Đọc: Thi Thiên 61

Từ vùng địa cực, con kêu cầu cùng Chúa vì tâm hồn con khốn khổ. Thi thiên 61:2

Trong khi đi mua máy giữ ẩm, tôi chú ý đến một phụ nữ lớn tuổi đang đi tới đi lui trên lối đi. Tôi nghĩ chắc bà cũng đang đi mua máy giữ ẩm nên nhường chỗ để bà bước lên trước. Không lâu sau đó, chúng tôi nói chuyện với nhau về một dịch cúm đang xuất hiện trong khu vực đã khiến bà bị ho và đau đầu dai dẳng.

Vài phút sau, bà tuôn ra một tràng chỉ trích cay đắng, suy đoán về nguồn gốc của dịch cúm. Tôi chỉ biết lắng nghe và không biết nên nói thế nào. Lát sau, bà rời cửa hàng, vẫn còn tức tối và thất vọng. Mặc dù chứng kiến sự thất vọng của bà nhưng tôi lại không thể làm gì để xoa dịu nỗi đau của bà.

Đa-vít, vị vua thứ hai của Y-sơ-ra-ên đã viết các bài Thi Thiên để trình bày nỗi giận dữ và thất vọng của mình với Chúa. Nhưng Đa-vít biết rằng Chúa không chỉ lắng nghe, Ngài còn làm điều gì đó với nỗi đau của ông. Trong Thi Thiên 61, ông viết: “Vì tâm hồn con khốn khổ; xin dẫn con đến vầng đá cao hơn con” (c.2). Chúa là “nơi trú ẩn” của ông (c.3), là “vầng đá” mà Đa-vít chạy đến.

Khi chúng ta đau đớn, hoặc tiếp xúc với ai đó đang đau đớn, thật tốt để noi theo cách Đa-vít đã làm. Chúng ta có thể tiến về “vầng đá cao hơn” hoặc dẫn người khác đến đó. Tôi ước gì mình đã nói về Chúa cho người phụ nữ tại cửa hàng. Dù có thể Chúa không cất đi mọi nỗi đau của chúng ta, nhưng chúng ta có thể nghỉ yên trong sự bình an của Ngài và trong sự đảm bảo rằng Ngài lắng nghe tiếng kêu cầu của chúng ta.

Lạy Cha Thiên Thượng, xin giúp con biết quan tâm đến những ai đang cần được lắng nghe và đang cần biết niềm hy vọng đến từ sự hiện diện của Ngài.
Hãy nghỉ yên nơi Vầng Đá.

bởi Linda Washington 

CHÚ GIẢI

Sự chăm sóc của Chúa đối với con cái Ngài là chủ đề được nhắc đến xuyên suốt trong Kinh Thánh. Dù nhiều lần Đa-vít cảm thấy bị mọi người bỏ rơi, nhưng ông thường cảm ơn Chúa về sự chăm sóc của Ngài đối với ông (xem Thi Thiên 142). Khi chúng ta cảm thấy cô đơn và bị bỏ rơi, chúng ta cũng đặt lòng tin nơi Chúa và trao phó mọi lo lắng cho Ngài bởi vì Ngài chăm sóc chúng ta (I Phi. 5:7). Cầu nguyện là điều quan trọng, vì khi cầu nguyện, chúng ta tuôn đổ mọi lo âu cho Chúa, tin rằng trong thời điểm và sự khôn ngoan của Ngài, Ngài sẽ đáp lời. Lòng tin này là trọng tâm trong lời thách thức của Phao-lô đối với hội thánh Phi-líp: “Đừng lo lắng gì cả, nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin cùng sự tạ ơn mà trình dâng những nhu cầu của mình cho Đức Chúa Trời” (Phi. 4:6). Sự bình an là món quà Chúa ban cho chúng ta, Ngài giúp chúng ta vượt qua mọi điều trong lúc chờ đợi sự đáp lời của Ngài trong những nhu cầu của mình.

Bạn có đang đối diện với hoàn cảnh cần sự giúp đỡ của Chúa không? Hãy đến với Vầng Đá trong sự cầu nguyện và yên nghỉ trong sự bình an của Ngài.

Bill Crowder

 

shares