Home Kinh Thánh KT hằng ngày Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – ngày 10...

Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – ngày 10 tháng 3 năm 2017

43
0
http://baigiangtinlanh.com
Kinh Thánh hằng ngày

Chia sẻ

Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – ngày 10 tháng 3 năm 2017

Trước hết xin quý vị con cái Chúa cầu nguyện để Chúa ban phước trên những người thực hiện chương trình Lời sống hằng ngày này. Địa chỉ trang web gốc là: http://ourdailybread.org/. Để có được bài học này họ phải cố gắng rất nhiều và rất cần tài chánh để tiếp tục thực hiện. Mọi sự dâng hiến quý vị có thể góp phần. xin hãy góp phần : http://vietnamese-odb.org/donate để góp phần dâng hiến. Chúng tôi nghe và thấy được gây dựng rất nhiều nên đã copy vào web baigiangtinlanh.com. Quý vị có thể nghe trực tiếp tại trang web gốc.

Quê Hương

Anh em không còn là người xa lạ hoặc là người tạm trú nữa, nhưng là người đồng hương với các thánh đồ. Ê-phê-sô 2:19

Một thanh niên tị nạn người châu Phi tên Steven là người không có quê hương. Anh nghĩ có lẽ anh được sinh ra ở Mozambique hoặc Zimbabwe. Nhưng anh chưa bao giờ biết cha của mình và đã lạc mất mẹ. Bà chạy trốn trong cuộc nội chiến, đi từ nước này đến nước khác bán hàng rong trên phố. Không có thẻ căn cước và không thể chứng minh nơi sinh của mình, Steven bước vào đồn cảnh sát của nước Anh, yêu cầu họ bắt giữ mình. Nhà tù dường như tốt cho Steven hơn là cố gắng tồn tại trên đường phố mà không có quyền và lợi ích gì của một công dân.

Hoàn cảnh sống không có quê hương là điều Phao-lô nghĩ đến khi ông viết thư cho người Ê-phê-sô. Những độc giả không phải gốc Do Thái sẽ hiểu thế nào là sống như người xa lạ, ngoại quyền công dân (2:12) Chỉ khi tìm thấy sự sống và hy vọng trong Đấng Christ (1:13), họ mới khám phá ra ý nghĩa của việc thuộc về thiên quốc (Mat. 5:3). Trong Chúa Jêsus, họ biết ý nghĩa của việc được Cha Thiên Thượng biết rõ và chăm sóc như Ngài đã đến để bày tỏ (Mat. 6:31-33).

Tuy nhiên, Phao-lô nhận ra rằng quá khứ dần mờ nhạt, bộ nhớ ngắn hạn có thể khiến chúng ta quên mất rằng, trong lúc hy vọng là tiêu chuẩn mới, thì tuyệt vọng là thực tế xưa cũ.

Nguyện Chúa giúp chúng ta sống trong sự an tâm – để mỗi ngày biết chúng ta được thuộc về gia đình Ngài bởi đức tin nơi Chúa Jêsus Christ và hiểu được quyền và lợi ích khi có quê hương ở trong Ngài.

Lạy Chúa, khi chúng con nhớ mình đã vô vọng thế nào trước khi Ngài tìm thấy chúng con, xin giúp chúng con không quên những người vô gia cư.
Niềm hy vọng có ý nghĩa nhất với những người sống trong vô vọng.
CHÚ GIẢI: Thật dễ để cảm thấy lạc lõng. Sứ đồ Phao-lô biết rằng một số độc giả đang cảm thấy điều đó. Trong bức thư gửi cho các tín hữu ở tại Ê-phê-sô, ông viết cho họ biết rằng họ thuộc về gia đình của Đức Chúa Trời. Họ không còn là “người xa lạ” và “không có quyền công dân” nữa (2:12) nhưng đã trở nên “người đồng hương với các thánh đồ và là thành viên trong gia đình của Đức Chúa Trời” (c.19). Việc biết mình thuộc về gia đình của Đức Chúa Trời giúp gì cho bạn khi cảm thấy lạc lõng và cô đơn?
shares