Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 12 tháng 06 năm 2018

http://baigiangtinlanh.com

Chia sẻ

Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 12 tháng 06 năm 2018

Được Gọi Bằng Tên

Đọc: Giăng 20:11-18

Đức Chúa Jêsus gọi: “Ma-ri!” Bà quay lại dùng tiếng Hê-bơ-rơ thưa rằng: “Ra-bu-ni” (nghĩa là Thầy)! Giăng 20:16

Những người làm quảng cáo cho rằng điều thu hút sự chú ý của người nghe nhất đó là tên của họ. Vì thế, một kênh truyền hình ở Anh đã đưa ra những mẩu quảng cáo được cá nhân hóa trong các dịch vụ truyền hình trực tuyến.

Có lẽ chúng ta thích được nghe tên của mình trên truyền hình, nhưng điều đó cũng chẳng mấy ý nghĩa nếu không có mối liên hệ gì, so với việc chúng ta được một người yêu thương gọi tên mình.

Khi đứng tại mộ chôn Chúa Jêsus sau khi Ngài bị đóng đinh trên thập tự giá, Ma-ri Ma-đơ-len chợt chú ý đến tiếng Chúa gọi tên bà (Giăng 20:16). Chỉ bằng tiếng gọi ấy, bà đã nhận ra người Thầy mà mình yêu mến và đi theo. Tôi tưởng tượng là bà đã không thể tin vào mắt mình và vỡ òa vui sướng. Qua cách gọi tên thân thuộc, Chúa xác nhận với bà rằng Đấng biết rõ bà đã sống lại từ cõi chết.

Dù chỉ một mình Ma-ri được trải nghiệm khoảnh khắc đặc biệt ấy với Chúa Jêsus, nhưng chúng ta cũng được Ngài yêu thương cách mật thiết giống như vậy. Chúa Jêsus nói với Ma-ri rằng Ngài sẽ về trời với Cha Ngài (c.17), nhưng Ngài cũng nói với các môn đồ rằng Ngài sẽ không để họ lại một mình (Gi. 14:15-18). Đức Chúa Trời sẽ sai Thánh Linh Ngài đến để sống và ngự trong lòng con cái Ngài (xem Cv. 2:1-13).

Câu chuyện của Đức Chúa Trời không hề thay đổi. Dù khi ấy hay bây giờ, Ngài vẫn biết rõ những người Ngài yêu thương (xem Gi. 10:14-15). Ngài gọi đích danh mỗi một chúng ta.

Lạy Cha là Đấng yêu thương, lạy Chúa Jêsus là Đấng hằng sống, lạy Đức Thánh Linh là Đấng yên ủi, cảm ơn Ngài đã biết rõ con và luôn yêu thương con.
Đức Chúa Trời là Đấng sáng tạo cõi hoàn vũ cũng là Đấng tạo dựng bạn, và Ngài gọi bạn bằng tên.

bởi Amy Boucher Pye 

CHÚ GIẢI

Chúa biết rõ chúng ta và Ngài yêu thương chúng ta. Thật dễ để nói ra điều đó nhưng đôi khi thật khó để tin – đặc biệt khi chúng ta bị nỗi đau làm cho tê liệt, khi chúng ta cảm thấy vô cùng cô đơn.

Phân đoạn Kinh Thánh tuyệt vời này (Giăng 20:11-18) nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta có thể chân thật với Chúa. Chúng ta không cần phải giả vờ vui vẻ. Chúng ta có thể trình dâng nỗi đau lên cho Ngài cách cụ thể. Hãy thưa với Chúa lý do chúng ta khóc lóc (c.13, 15); hãy thưa với Chúa khi Ngài dường như xa cách. Ngài yêu thương chúng ta và muốn chúng ta chạy đến với Ngài khi gặp đau đớn (I Phi. 5:7). Khi đó, chúng ta sẽ kinh nghiệm tình yêu trìu mến của Cha Thiên Thượng, là Đấng biết và nắm giữ chúng ta ngay cả những lúc đau đớn nhất (Giăng 20:16). Và chúng ta có thể chia sẻ với người khác về cách Ngài đã mang đến niềm vui từ chỗ than khóc (c.18).

Monica Brands

shares