Home Kinh Thánh KT hằng ngày Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 14...

Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 14 tháng 10 năm 2017

46
0
Kinh Thánh hằng ngày
Được Chúa nắm giữ

Chia sẻ

Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 14 tháng 10 năm 2017

Được Chúa Nắm Giữ

Đọc: Thi thiên 131

Con đã làm cho linh hồn con êm dịu, an tịnh, như đứa trẻ đã thôi bú bên mẹ mình; Linh hồn ở trong con cũng như đứa trẻ thôi bú vậy. Thi thiên 131:2

Khi tôi gần xong bữa trưa với chị gái và các con của chị vào một buổi trưa nọ, chị tôi bảo đứa con gái ba tuổi là Annica rằng đã sắp tới giờ phải ngủ trưa. Gương mặt cháu đầy vẻ căng thẳng. Cháu không chịu, nước mắt lưng tròng: “Nhưng hôm nay Dì Monica chưa ôm con mà!” Chị tôi mỉm cười: “Được rồi, dì có thể ôm con trước—con cần ôm bao lâu?” “Năm phút,” cháu trả lời.

Khi ôm cháu, tôi biết ơn vì cách cháu thường nhắc tôi rằng yêu và được yêu là như thế nào, dù cháu không cố bày tỏ điều đó. Tôi nghĩ đôi khi chúng ta quên mất rằng hành trình đức tin của mình là cơ hội để kinh nghiệm tình yêu—tình yêu của Đức Chúa Trời—trọn vẹn hơn những gì chúng ta có thể hình dung (Êph. 3:18). Khi đánh mất trọng tâm đó, chúng ta có thể nhận thấy chính mình như người anh cả trong câu chuyện con trai hoang đàng mà Chúa Jêsus kể, cố gắng trong tuyệt vọng để có được sự chấp thuận của Đức Chúa Trời trong khi bỏ lỡ mọi điều Ngài đã ban (Lu. 15:25–32).

Thi Thiên 131 là một lời cầu nguyện trong Kinh Thánh có thể giúp chúng ta “trở nên như con trẻ” (Mat. 18:3) và không theo đuổi những điều vượt quá trí hiểu của mình (Thi. 131:1). Thay vào đó, qua thời gian ở với Ngài, chúng ta có thể trở lại chốn bình yên (c.2), tìm được niềm hy vọng có cần (c.3) trong tình yêu của Ngài—êm dịu và an tịnh như một đứa trẻ trong vòng tay mẹ (c.2).

Lạy Chúa, chúng con rất biết ơn Ngài vì những người trong cuộc đời con đã nhắc con nhớ yêu và được yêu có ý nghĩa gì. Xin giúp chúng con càng đâm rễ sâu hơn trong tình yêu của Ngài.
Giống như đứa trẻ, chúng ta có thể học cách nghỉ yên trong tình yêu của Chúa.

bởi  Monica Brands

CHÚ GIẢI

Thi Thiên 131, được viết bởi Đa-vít, là một trong mười lăm “bài ca đi lên từ bực” (Thi. 120-134). Những người hành hương trên đường đến Giê-ru-sa-lem đã hát những bài ca này để kỷ niệm những kỳ lễ hằng năm (Phục. 16:16). Trong Thi thiên này, Đa-vít đã thừa nhận rằng có những điều về Chúa mà ông không thể nào hiểu được (xem Phục. 29:29; Gióp 42:3; Truyền. 11:5; Ês. 55:8-9; Rô. 11:33-34). Nhưng Đa-vít đã chọn để không bị phiền muộn bởi những điều thuộc về Đức Chúa Trời (Thi. 131:1). Thay vào đó, như một đứa trẻ đã thôi bú, thỏa lòng tận hưởng sự bảo vệ và chu cấp của người mẹ (c.2), Đa-vít chỉ tin cậy Chúa với đức tin như một đứa trẻ và lòng tin quyết. Thi Thiên 131 là lời cầu xin sự khiêm nhường (c.1), thỏa lòng (c.2) và hy vọng (c.3).

Việc suy ngẫm về thuộc tính và tình yêu của Chúa yên ủi bạn và giúp bạn an nghỉ nơi Ngài thế nào?

shares