Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 17 tháng 12 năm 2017

http://baiigiangtinlanh.com

Chia sẻ

Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 17 tháng 12 năm 2017

Mềm Mại

Đọc: Ê-phê-sô 4:1–6

Phải hết sức khiêm nhu và mềm mại. Ê-phê-sô 4:2

Những rắc rối trong cuộc sống có thể khiến chúng ta bực tức và khó chịu, nhưng đừng bao giờ biện hộ cho những thái độ tồi tệ đó, bởi vì chúng có thể làm khô héo tâm can của những người chúng ta yêu thương và lan truyền sự khốn khổ đến mọi người xung quanh. Chúng ta vẫn chưa làm trọn bổn phận với người khác cho đến khi học cách thỏa lòng.

Trong Tân Ước có một từ mô tả một phẩm hạnh cần thiết để sửa tính khó chịu của chúng ta – đó là mềm mại, một từ chỉ về một tấm lòng tử tế và khoan dung. Ê-phê-sô 4:2 nhắc nhở chúng ta: “Phải hết sức khiêm nhu và mềm mại.”

Mềm mại là sẵn sàng chấp nhận những giới hạn và đau đớn mà không đổ sự bực tức lên người khác. Người mềm mại bày tỏ lòng biết ơn dù là một hành động phục vụ rất nhỏ và khoan dung với những người không phục vụ mình tốt. Người đó tha thứ cho người quấy rầy mình – đặc biệt là những đứa trẻ ồn ào, náo nhiệt; vì đối xử tốt với trẻ em là biểu hiện của một người tử tế và mềm mại. Người đó nói chuyện nhẹ nhàng khi bị khiêu khích. Người đó ít nói vì sự im lặng điềm tĩnh thường là câu trả lời hùng hồn nhất cho những lời cộc cằn.

Chúa Jêsus “có lòng nhu mì [mềm mại] và khiêm nhường” (Mat. 11:29). Nếu chúng ta cầu xin, Ngài sẽ tái tạo chúng ta theo hình ảnh Ngài. George MacDonald, tác giả người Xcốt-len nói rằng: “[Chúa] sẽ không nghe giọng nói [từ chúng ta] làm người khác khó chịu, hay lời nói gây đau lòng… Chúa Jêsus đã giáng sinh để giải thoát chúng ta khỏi những tội lỗi này và mọi tội khác.”

Lạy Chúa, con muốn trở nên một người mềm mại. Hôm nay, xin giúp con luôn nhân từ và khoan dung với người khác.
Hạ mình với Chúa sẽ khiến chúng ta mềm mại với người khác.

bởi David H. Roper | 

Sứ đồ Phao-lô có rất nhiều điều để nói về sự nhu mì. Ông là vị mục sư sáng lập hội thánh Cô-rinh-tô và dạy dỗ tại đó mười tám tháng (Công vụ 18:1–11). Nhưng, không lâu sau khi ông rời khỏi thành phố, các tín hữu đã không chấp nhận ông là một sứ đồ thật. Phao-lô có mọi lý do và mọi quyền để đáp trả nặng nề trên các tín hữu này, nhưng ông không làm vậy. Thay vào đó, ông khuyên nài họ bằng “sự nhu mì và nhân từ của Đấng Christ” (II Cô. 10:1). Trong một bức thư gửi cho một hội thánh khác, ông khuyên giục hai người phụ nữ đang hiềm khích nhau cần phải giảng hoà. Phao-lô bảo họ “hãy cho mọi người biết tính nhu mì của anh em” (Phi-líp 4:5). Khi xử sự với những người không có thiện cảm với niềm tin Cơ Đốc và có thái độ phản đối chúng ta, Phi-e-rơ khuyên giục chúng ta phải sẵn sàng “để trả lời những kẻ chất vấn về niềm hi vọng trong anh em.” Nhưng chúng ta cần làm việc đó cách “ôn tồn và trân trọng” (I Phi-e-rơ 3:15).

Kinh Thánh dạy chúng ta biết cách nên đối đãi với mọi người thế nàochúng ta cần nhân từ, rộng lượng, tôn trọng và nhu mì.

Tại sao việc cư xử nhu mì với người khác là quan trọng khi chúng ta nói mình là người theo Đấng Christ?

shares