Home Kinh Thánh KT hằng ngày Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 18...

Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 18 tháng 12 năm 2017

89
0

Chia sẻ

Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 18 tháng 12 năm 2017

Niềm Hy Vọng Bất Diệt

Đọc: Thi Thiên 146

Phước cho người nào có Đức Chúa Trời của Gia-cốp giúp đỡ mình, đặt hy vọng nơi Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình. Thi Thiên 146:5

Một tuần trước lễ Giáng Sinh, hai tháng sau khi mẹ tôi qua đời, tôi chẳng tha thiết gì với việc đi mua sắm và trang trí cho mùa lễ. Tôi từ chối mọi nỗ lực của chồng để an ủi tôi khi mất đi người mẹ đầy đức tin của gia đình. Tôi giận hờn khi Xavier, con trai tôi treo những dây đèn Giáng Sinh lên tường nhà. Cháu cắm dây điện rồi hai bố con đi làm mà không nói gì cả.

Khi những bóng đèn màu nhấp nháy, Chúa nhẹ nhàng đưa tôi ra khỏi bóng tối. Bất kể hoàn cảnh đau đớn ra sao thì niềm hy vọng của tôi vẫn bám chặt nơi ánh sáng của chân lý Ngài, vốn luôn bày tỏ bản tính không dời đổi của Ngài.
Thi Thiên 146 khẳng định điều Chúa nhắc nhở tôi vào buổi sáng khó khăn đó: Niềm hy vọng vô tận của tôi “đặt nơi Đức Giê-hô-va,” Đấng cứu giúp tôi, Đức Chúa Trời cao cả và nhân từ của tôi (c.5). Là Đấng Tạo Hóa của muôn vật, Ngài “giữ lòng thành tín đời đời” (c.6). Ngài “thi hành công lý cho kẻ bị áp bức,” bảo vệ chúng ta và cung ứng cho chúng ta (c.7). “Đức Giê-hô-va nâng đỡ những kẻ ngã lòng” (c.8). Ngài “bảo vệ” chúng ta, “nâng đỡ” chúng ta, và sẽ luôn luôn làm Vua (c.9-10).

Đôi lúc, khi Giáng Sinh đến, cuộc đời chúng ta tràn ngập sự vui mừng. Đôi lúc, chúng ta sẽ đối diện với mất mát, đau đớn hay cảm thấy cô đơn. Nhưng bất cứ lúc nào Chúa cũng hứa là ánh sáng của chúng ta trong nơi tối tăm, Ngài luôn giúp đỡ và ban niềm hy vọng bất diệt.

Lạy Cha, tạ ơn Ngài đã mời gọi chúng con nhận biết và tin cậy nơi bản tính không dời đổi của Ngài, là nguồn hy vọng đời đời của chúng con.
Chúa bảo đảm cho niềm hy vọng của chúng ta bằng bản tính không dời đổi của Ngài.


CHÚ GIẢI

Thi Thiên 146 là một bài thơ có nhiều điều tương phản. Nhưng dòng đầu và dòng cuối của bài thơ là hoàn toàn giống nhau: “Ha-lê-lu-gia!” Lối đặt câu như vậy được gọi là cấu trúc bao hàm. Cấu trúc bao hàm thiết lập khung ngữ nghĩa để giúp hiểu được phần nội dung bên trong. Trong Thi Thiên 146, khung ngữ nghĩa này là lời ca ngợi Chúa.

Trong câu 1–4, trước giả mô tả sự mong manh và yếu đuối của loài ngườihọ như hơi thở; họ không thể giải cứu. Tiếp theo là ý tương phản. Trong câu 5–9, Đức Chúa Trời được mô tả là Đấng Tạo Dựng và là Đấng Cai Quản mọi loài. Và đặc biệt trong câu 7–9, trước giả nói rằng Đức Giê-hô-va chăm nom và bảo vệ những người đang gặp khó khăn. Còn có lý do nào lớn hơn để ngợi khen Chúa khi Ngài đã làm cho chúng ta mọi điều mà chúng ta không thể tự mình làm được!

Giữa mọi hoàn cảnh khó khăn, Chúa vẫn thành tín. Hôm nay, bạn sẽ tự nhắc mình và nhắc người khác về điều này thế nào?

shares