Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 22 tháng 07 năm 2018

http://baigiangtinlanh.com

Chia sẻ

Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 22 tháng 07 năm 2018

Cứ Hy Vọng

Đọc: Thi Thiên 34:15–18

Lời Chúa làm cho con được sống lại, Đó là nguồn an ủi con trong cơn hoạn nạn. Thi Thiên 119:50

Trong hàng trăm bài mà tôi từng viết cho Lời Sống Hằng Ngày kể từ năm 1988, có một số bài vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi. Trong một bài được viết từ giữa thập niên 1990, tôi kể về khoảng thời gian ba con gái của tôi xa nhà để tham dự trại hoặc các chuyến truyền giáo, vì vậy tôi và bé Steve sáu tuổi đã có thời gian riêng của những người đàn ông.

Khi chúng tôi đi lên sân bay chơi, Steve quay sang tôi và nói: “Không có chị Melissa, chẳng vui chút nào!” – Melissa là cô chị tám tuổi và thường chơi với cháu. Cả tôi và Steve không hề biết những lời đau đớn đó sẽ trở thành sự thật. Thực sự, cuộc sống đã trở nên “kém vui” suốt nhiều năm kể từ khi Mell qua đời ở tuổi thiếu niên trong một tai nạn xe hơi. Thời gian có thể làm phai mờ những đau đớn, nhưng không gì có thể xóa nhòa hết nỗi đau đó. Thời gian không thể chữa lành vết thương. Nhưng có vài điều có thể giúp ích cho chúng ta, đó là lắng nghe, suy ngẫm và niếm biết sự an ủi được hứa ban bởi Chúa của mọi sự an ủi.

Lắng nghe: “Nhờ lòng nhân từ của Đức Giê-hô-va mà chúng ta không bị tiêu diệt, Lòng thương xót của Ngài không bao giờ dứt” (Ca thương 3:22).

Suy ngẫm: “Vì trong ngày tai họa, Ngài sẽ che chở tôi trong lều của Ngài” (Thi Thiên 27:5).

Nếm biết: “Lời Chúa làm cho con được sống lại, Đó là nguồn an ủi con trong cơn hoạn nạn” (Thi Thiên 119:50).

Cuộc sống có thể sẽ không bao giờ như trước nữa khi người thân yêu của chúng ta đã ra đi. Nhưng lời hứa của Chúa mang đến niềm hy vọng và an ủi.

Lạy Chúa, cảm ơn Ngài đã luôn ở gần bên con. Ngài luôn bên cạnh con. Con biết ơn Ngài đã an ủi con trong lúc đau đớn và ban sự bình an của Ngài cho con.
Lời Chúa là nguồn an ủi thật sự.

bởi Dave Branon 

CHÚ GIẢI

Khi Đức Chúa Trời, là Thần Linh (Giăng 4:24) được Kinh Thánh mô tả theo những đặc điểm của con người thì đó là phép nhân cách hóa [anthropomorphism](anthropos là “con người” và morphe là “hình thức”). Thật ra thì Đức Chúa Trời không có mắt, tai, mặt hoặc tay (Thi. 34:15-16; Ês. 59:1-2). Tuy nhiên, những mô tả này giúp chúng ta hiểu rõ hơn về Đức Chúa Trời vì chúng ta có thể thấy những điểm tương đồng trong kinh nghiệm của con người. Chúng ta sẽ hiểu rằng Chúa quan tâm chăm sóc những người thuộc về Ngài.

Khi Chúa Jêsus đến thế gian, những hình bóng đó nhường chỗ cho hiện thực. Ngôi Lời đời đời là Đức Chúa Trời (Giăng 1:1) đã trở nên xác thể và sống giữa chúng ta (c. 14). Chúa Jêsus nhìn đám đông với lòng thương xót (Mat. 9:36), Ngài sẵn lòng giúp đỡ những người bệnh tật và tuyệt vọng (Mác 1:29-34); và thân thể Ngài phải chịu đau thương để chúng ta được tha tội (I Phi. 2:24). Bằng hình bóng trong Cựu Ước lẫn chức vụ của Chúa Jêsus trong Tân Ước, chúng ta hiểu rằng Đức Chúa Trời vô cùng quan tâm đến chúng ta. Và chúng ta có niềm hy vọng!

Hãy suy ngẫm về lẽ thật rằng qua Chúa Jêsus, thế gian đã kinh nghiệm “Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta” (xem Mat. 1:23).

Arthur Jackson

shares