Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 24 tháng 11 năm 2017

Kinh Thánh hằng ngày

Chia sẻ

Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 24 tháng 11 năm 2017

Ngôi Nhà Thực Sự Của Tấm Lòng

Đọc: Truyền đạo 3:10-11 |

Đức Chúa Trời đặt sự vĩnh cửu trong lòng con người. Truyền đạo 3:11

Chúng tôi nuôi một chú chó West Highland Terrier trong nhiều năm. “Westies” là giống chó nhỏ mạnh mẽ, được gây giống để đào đường hầm vào các hang lửng (con vật thuộc họ chồn) và giao chiến với “kẻ thù” trong hang ổ của nó. Chú chó Westie của chúng tôi đã được lai giống qua nhiều thế hệ nhưng vẫn còn giữ bản năng đó, sau nhiều năm gây giống. Có lần nó bị ám ảnh bởi một “sinh vật” dưới một tảng đá ở sân sau nhà chúng tôi. Không gì có thể ngăn nó. Nó liên tục đào bới cho đến khi đào đường hầm hơn một mét dưới tảng đá.

Bây giờ hãy suy nghĩ câu hỏi này: Vì sao con người chúng ta cứ theo đuổi, theo đuổi và theo đuổi? Vì sao chúng ta cứ leo lên những ngọn núi chưa chinh phục, trượt tuyết trên các dốc gần như thẳng đứng? Vượt qua các ghềnh đá khó khăn và hiểm trở, thách thức sức mạnh của thiên nhiên? Một phần là vì ao ước muốn phiêu lưu và thưởng ngoạn, nhưng còn hơn thế nữa. Đó là một bản năng mà Chúa đã đặt để trong chúng ta. Chúng ta không thể không muốn tìm kiếm Chúa.

Tất nhiên chúng ta không biết điều đó. Chúng ta chỉ biết rằng mình khao khát điều gì đó. Mark Twain đã nói: “Bạn không biết mình muốn gì, nhưng bạn muốn nó nhiều đến nỗi bạn gần như có thể chết.”

Đức Chúa Trời là ngôi nhà thực sự cho tấm lòng chúng ta. Như giáo phụ Augustine đã nói trong đoạn trích nổi tiếng nhất: “Lạy Chúa, Ngài đã dựng nên chúng con cho chính Ngài, và lòng chúng con mãi bất an cho đến khi tìm được sự yên nghỉ trong Ngài.”

Và tấm lòng là gì? Là một khoảng trống sâu thẳm bên trong chúng ta mà chỉ Chúa mới có thể lấp đầy.

Lạy Chúa, xin giúp con nhận ra niềm khát khao sâu xa của con về Ngài. Và xin hãy đổ đầy con với sự hiểu biết về Ngài. Xin kéo con gần Ngài.
Sâu thẳm trong những khát khao của chúng ta là một ao ước sâu xa về Chúa.

bởi David H. Roper 

CHÚ GIẢI

Sách Truyền Đạo được viết bởi một người gọi mình là “người truyền đạo” và tự nhận mình là “con trai của Đa-vít, vua tại Giê-ru-sa-lem” (1:1). Trong sách này, Sa-lô-môn cho thấy một cuộc đời không có Chúa làm chủ thì sẽ không có ý nghĩa và mục đích (1:14; 2:11). Ông cũng cho thấy vì sao Chúa phải chiếm hữu đời sống của chúng ta và Ngài sẽ chiếm hữu đời sống chúng ta thế nào. Trong chương 3, ông vẽ ra một bức tranh về cuộc đời giữa sự ra đời và sự chết, trải qua những điều lặp đi lặp lại, những kỳ định trong đời người và những hoạt động theo chu kỳ (c. 1-8). Một cuộc đời như vậy vừa buồn chán, vừa nặng nề (c.10). Nhưng Sa-lô-môn nói rằng cuộc đời đáng ra không như vậy. Chúng ta được tạo ra cho những điều lớn lao hơn nhiều – Đức Chúa Trời tạo dựng chúng ta cho chính Ngài “theo hình ảnh Ngài” (Sáng. 1:27). Và Chúa đã “đặt sự vĩnh cửu trong lòng con người” (Tđ. 3:11). Chúng ta được tạo dựng để thông công với Đức Chúa Trời đời đời. Trong quyển Mere Christianity (Cơ Đốc Giáo Thuần Túy), C. S. Lewis viết thế này: “Nếu tôi nhận thấy chính mình có một khao khát mà không điều gì trên thế gian này có thể thỏa mãn được, thì lời giải thích có khả năng nhất là tôi được tạo ra cho một thế giới khác.” Không có Chúa, cuộc đời sẽ trở nên vô nghĩa và không có mục đích.

Nền văn hóa của chúng ta đem lại sự thỏa mãn giả tạo qua những điều gì?

shares