Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 26 tháng 05 năm 2018

http://baigiangtinlanh.com

Chia sẻ

Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 26 tháng 05 năm 2018

Chẳng Ai Thích Tôi

Đọc: Thi Thiên 142

Kìa, chẳng có ai chú ý đến con cả; cũng không có nơi nào để con nương thân; chẳng ai quan tâm đến mạng sống con. Thi Thiên 142:4

Lúc nhỏ, khi tôi cảm thấy cô đơn, bị mọi người xa lánh hay thấy tủi thân thì mẹ tôi hay làm tôi vui bằng một bài hát quen thuộc: “Chẳng ai thích tôi, ai cũng ghét tôi. Chắc tôi đi bắt sâu ăn cho đỡ buồn.” Sau khi nụ cười nở trên gương mặt đang buồn của tôi, mẹ giúp tôi nhìn thấy tôi có nhiều mối quan hệ đặc biệt và nhiều điều tôi đang có mà tôi cần biết ơn Chúa.

Khi tôi đọc đến đoạn Đa-vít cảm thấy chẳng có ai quan tâm đến mình, thì bài hát đó vang lên trong tai tôi. Tuy nhiên, nỗi đau của Đa-vít không phải là điều ông phóng đại. Trong khi cảm giác đơn độc của tôi chỉ là do tâm lý lứa tuổi, Đa-vít có lý do chính đáng để cảm thấy bị bỏ rơi. Ông viết những lời này trong hang sâu tăm tối khi chạy trốn vua Sau-lơ đang lập mưu đuổi theo để hãm hại ông (I Sa. 22:1; 24:3-10). Đa-vít đã được xức dầu làm vua tương lai của Y-sơ-ra-ên (16:13), ông đã phục vụ vua Sau-lơ nhiều năm nhưng giờ đây ông sống “rày đây mai đó”, luôn lo sợ cho mạng sống mình. Trong lúc cảm thấy cô đơn, ông đã kêu cầu Chúa là “nơi nương náu” và “phần [của ông] trong đất kẻ sống” (Thi. 142:5).

Cũng như Đa-vít, chúng ta có thể kêu cầu cùng Chúa khi cảm thấy cô đơn, bày tỏ những cảm nghĩ của mình trong tình yêu an ninh của Ngài. Chúa không bao giờ xem nhẹ nỗi cô đơn của chúng ta. Ngài muốn ở cùng chúng ta trong những hang tối của cuộc đời mình. Ngay cả khi chúng ta nghĩ chẳng có ai quan tâm đến cuộc đời mình, thì Chúa vẫn luôn quan tâm!

Lạy Chúa, Ngài là bạn khi con cảm thấy cô đơn. Cảm ơn Ngài đã ở cùng con trong những hang tối của cuộc đời.
Chúa là bạn hữu trong những lúc cô đơn.

bởi Kirsten Holmberg |

CHÚ GIẢI

Phần đề tựa của Thi Thiên 142 ghi rằng: “Huấn ca của Đa-vít. – Lời cầu nguyện khi ở trong hang đá.” Nhưng chúng ta cũng gọi bài ca này là “lời kêu cầu của Đa-vít.” Hình ảnh đầy chất thơ đan dệt trong lời thi thiên này có tính xác thực bởi vì nó tuôn tràn từ kinh nghiệm thực tế của Đa-vít. Hai lần ông đã chạy trốn vào hang động trong nỗi sợ mất mạng. Dù không ai trong chúng ta ở trong tình huống y như vậy, nhưng gần như tất cả chúng ta có thể cảm nhận hang động cô đơn và tuyệt vọng của Đa-vít theo nghĩa ẩn dụ. Khi ông sử dụng từ “kêu cầu” (c.1) và “thở than” (c.2), chúng ta biết được ông cảm nhận thế nào. Tâm linh ông mỏi mòn (c.3) và người ta âm mưu gài bẫy ông (c.3) và “chẳng có ai chú ý” đến ông (c.4). Đa-vít thậm chí còn xem hoàn cảnh của ông như là “ngục tù” (c.7). Tuy vậy, ông biết Đấng mà ông kêu cầu rất đáng tin cậy, và ông biết trước sẽ đến một ngày “những người công chính sẽ vây quanh” ông (c.7). Ông sẽ không cô đơn trong tuyệt vọng mãi.

Phải chăng một “hang động” cảm xúc nào đó đang khiến bạn như ở trong ngục tù? Hãy thử viết ra những suy nghĩ của bạn cách chân thật và trình dâng cho Chúa. Sự chân thật đó thay đổi lời cầu nguyện của bạn thế nào?

Tim Gustafson

shares