Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 29 tháng 12 năm 2017

Kinh Thánh hằng ngày

Chia sẻ

Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 29 tháng 12 năm 2017

Điều Còn Lưu Lại Trong Mắt

Đọc: Thi Thiên 104:24–35 |

Lạy Đức Giê-hô-va, công việc Ngài nhiều biết bao! Thi Thiên 104:24

Chim ruồi có tên tiếng Anh xuất phát từ âm thanh đập cánh của chúng nghe như tiếng ruồi vo ve. Trong các ngôn ngữ khác, nó được gọi là “loài chim hút mật hoa” (tiếng Bồ Đào Nha) hay “những viên ngọc bay” (tiếng Tây Ban Nha). Một trong những tên tôi thích nhất của loài chim này là biulu, “điều còn lưu lại trong mắt” (tiếng Zapotec ở Mê-xi-cô). Nói cách khác, một khi bạn nhìn thấy chim ruồi, bạn sẽ không bao giờ quên nó.

G. K. Chesterton đã viết: “Thế giới sẽ không bao giờ thiếu những điều kỳ diệu, chỉ thiếu những tấm lòng kinh ngạc trước điều kỳ diệu mà thôi.” Và chim ruồi là một trong số những điều kỳ diệu đó. Loài sinh vật nhỏ bé đó có điều gì khiến con người say đắm như vậy? Có lẽ là vì nó có kích cỡ nhỏ nhắn (trung bình dài từ 6 đến 8 cm) hay tốc độ đập cánh rất nhanh từ 50 đến 200 lần trong một giây.

Chúng ta không biết chắc ai viết Thi Thiên 104, nhưng chắc chắn tác giả của bài thánh thi này đã bị cảnh đẹp thiên nhiên làm cho say đắm. Sau khi mô tả nhiều điều kỳ diệu của công trình sáng tạo, như cây bá hương tại Li-ban và lừa rừng, ông hát: “Nguyện Đức Giê-hô-va hài lòng về công việc Ngài” (c.31). Rồi ông cầu nguyện: “Nguyện sự suy ngẫm của con đẹp lòng Ngài” (c.34).

Nhiều cảnh vật thiên nhiên cứ lưu lại trong mắt vì vẻ đẹp và sự hoàn hảo của chúng. Làm thế nào để chúng ta suy ngẫm về chúng và làm vui lòng Chúa? Chúng ta có thể quan sát, vui mừng và tạ ơn Chúa khi ngắm nhìn công việc của Ngài và kinh ngạc.

Lạy Cha, xin giúp con suy nghĩ về thiên nhiên diệu kỳ và ngẫm nghĩ về chúng với lòng tạ ơn Cha về tất cả những gì Ngài đã làm!
Sự kinh ngạc dẫn đến lòng biết ơn.

bởi  Keila Ochoa |

CHÚ GIẢI

Nhiều bài thi thiên tràn ngập lòng kính sợ trước sự oai nghi của Đức Chúa Trời và thế giới mà Ngài đã tạo dựng. Thi Thiên 8 và 104 là hai ví dụ rõ nét. Khi nhận biết rằng chúng ta được Đức Chúa Trời Tạo Hoá yêu thương, là Đấng “bao phủ mình bằng ánh sáng như chiếc áo” (104:2) và “uy nghiêm Ngài vượt quá các tầng trời” (8:1), thì điều đó có thể làm chúng ta, giống như trước giả Thi Thiên là Đa-vít, kinh ngạc thốt lên rằng: “Loài người là gì mà Chúa nhớ đến? Con loài người là chi mà Chúa thăm viếng nó?” (c. 4). Thế nhưng, Kinh Thánh liên tục khẳng định với chúng ta rằng Đức Chúa Trời thực sự yêu thương chúng ta!

Hôm nay, bạn đã cảm nhận được tình yêu thương của Chúa dành cho mình trong những cách lớn lao hay nhỏ bé nào?

shares