http://baigiangtinlanh.com
Kinh Thánh hằng ngày

Chia sẻ

Kinh Thánh hằng ngày – Lời sống hằng ngày – Ngày 3 tháng 1 năm 2019 – Nhắm Mắt Lại

Nhắm Mắt Lại

Đọc: Sáng thế ký 3:1–10

A-đam và vợ ẩn mình giữa các lùm cây trong vườn để tránh mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời. Sáng thế ký 3:8

Cháu trai của tôi biết rõ mình không nên làm chuyện đó. Tôi có thể thấy rõ cháu biết mình sai: điều đó hiện rõ trên khuôn mặt! Khi tôi ngồi xuống trò chuyện với cháu về việc sai trật đó, cháu lập tức nhắm tịt mắt lại. Cháu ngồi đó, với suy nghĩ của đứa bé ba tuổi rằng nếu cháu không thấy tôi, thì chắc tôi cũng không thấy cháu. Và nếu tôi không nhìn thấy cháu thì cháu có thể tránh được cuộc nói chuyện (và hậu quả) mà cháu có thể đoán được.

Tôi rất vui vì có thể nhìn thấy cháu trong lúc đó. Dù tôi không thể sửa lại hành vi của cháu và chúng tôi cần nói chuyện với nhau về việc đó, nhưng tôi thực sự không muốn có bất cứ điều gì cản trở giữa hai chúng tôi. Tôi muốn cháu nhìn thẳng tôi và biết rằng tôi yêu thương cháu rất nhiều và mong muốn tha thứ cho cháu. Trong khoảnh khắc ấy, tôi ý thức được một phần nào cảm nhận của Chúa khi A-đam và Ê-va bội nghịch Ngài trong vườn Ê-đen. Khi biết mình phạm tội, họ lại cố trốn Chúa (Sáng. 3:10), Đấng có thể “thấy” họ rõ ràng giống như tôi nhìn thấy đứa cháu đang ngồi trước mặt vậy.

Khi biết mình làm sai, chúng ta thường muốn tránh né hậu quả. Chúng ta chạy trốn, che giấu, hoặc nhắm mắt trước sự thật. Dù chúng ta phải chịu trách nhiệm theo tiêu chuẩn công chính của Ngài, nhưng Ngài nhìn thấy (và tìm kiếm chúng ta) vì Ngài yêu thương chúng ta và cung ứng sự tha thứ qua Chúa Jêsus Christ.

Lạy Cha, cảm ơn Ngài đã nhìn thấy con và yêu thương con ngay cả khi con phạm tội.


Chúa nhìn chúng ta bằng tình yêu thương.
bởi Kirsten Holmberg


CHÚ GIẢI
Là sách nói về những sự khởi đầu, Sáng Thế Ký cho chúng ta cái nhìn đầu tiên về thái độ của Chúa đối với tội lỗi của chúng ta, Ngài cân bằng giữa thương xót và hậu quả. Việc Cha Thiên Thượng vừa hình phạt tội lỗi, vừa yêu thương tội nhân được bày tỏ trong vườn Ê-đen (Sáng. 3:14-21) và về sau, khi Ca-in giết em mình (4:8-16). Chúng ta nhiều lần thấy khuôn mẫu đó trong sự kiện núi Si-na-i (Xuất. 34:5-7), trong bài ca của Y-sơ-ra-ên (Thi. 99.8) và trọn vẹn nhất là trong sự kiện Chúa Jêsus bị đóng đinh (Lu. 23:34).
Mart DeHaan