http://baigiangtinlanh.com
RUTH-BELL-GRAHAM

Chia sẻ

RUTH BELL GRAHAM : MỘT ĐỜI SỐNG TRỌN LÀNH

Phần lớn chúng ta ít nhiều đều biết về nhà truyền giáo Billy Graham. Qua mục vụ của ông, hàng triệu người từ nhiều quốc gia khác nhau trên thế giới đã được nghe về Tin Lành và tìm thấy sự sống đời đời. Tuy nhiên có lẽ không có nhiều người biết về người vợ tuyệt vời của Billy Graham, người đã hổ trợ, nâng đỡ và cầu thay cho ông một cách âm thầm và lặng lẽ, để ông có thể chuyên tâm phục vụ Nước Trời suốt bao năm nay. Ruth sinh ngày 10 tháng 6 năm 1920, là con gái của bác sĩ Nelson và Virginia Bell, họ là những giáo sĩ làm công tác y tế tại bệnh viện Tình Thương ở Tsingkiangpu, Trung Quốc, từ năm 1916 cho đến khi Thế Chiến II bắt đầu.

Ngay từ thuở ấu thơ, cô đã học được những điều cơ bản về đức tin Cơ đốc từ tấm gương cầu nguyện, học Kinh Thánh hằng ngày của cha mẹ, những buổi cầu nguyện chung của cả gia đình trước bữa ăn sáng và rất thường được nghe những câu chuyện về những người tử đạo, cũng như sự hy sinh của các giáo sĩ và các tín đồ trung Quốc. Những lời chứng ấy đã ảnh hưởng sâu đậm đến Ruth. Khi lớn lên, Ruth được Chúa kêu gọi và đến Wheaton ( Hoa Kỳ ) để học trường Kinh Thánh và nghệ thuật, rồi lập gia đình với Billy vào ngày 13 tháng 8 năm 1943.

Vào năm 1943, Billy nhận lời làm mục sư của một Hội Thánh Báp-tít và cũng vào thời gian đó, Billy phải đối diện với những áp lực của việc ra tranh cử, Ruth đã nói với chồng mình rằng: “Khi Chúa gọi anh thành người truyền đạo, anh đừng tự hạ thấp mình để làm một tổng thống”.

Mục vụ của Billy ngày càng mở rộng và vào tháng giêng năm 1945, ông phải thôi chức vụ quản nhiệm Hội Thánh để trở thành người hầu việc Chúa trọn thời gian đầu tiên cho mục vụ “Thanh niên cho Đấng Christ”.

Trong những năm đầu ấy, khi con cái chưa ra đời, Ruth thường đi cùng Billy, tư vấn và cầu nguyện cho những người vừa mới quyết định tin nhận Chúa. Cô đặc biệt nhạy cảm với những người đang vật lộn trong cuộc sống và viết thư trả lời cho họ suốt nhiều năm. Nhưng khi có con nhỏ, các chiến dịch truyền giảng càng ngày càng dài hơn, càng lớn hơn. Ruth nghe theo lời khuyên của vợ một tôi tớ Chúa và quyết định gánh lấy trách nhiệm chăm sóc nhà cửa và con cái, để Billy có thể tự do ra đi và truyền giảng ở bất cứ nơi nào Chúa kêu gọi.

Không chút phàn nàn về việc phải ở phía sau, Ruth cố gắng để ngôi nhà của họ thật sự trở thành một tổ ấm cho Billy mỗi khi ông ở nhà. Ruth Bell Graham lo toan từ việc mua đất, thiết kế rồi xây sửa nhà cửa, cho tới việc nuôi dạy năm đứa con không phải lúc nào cũng ngoan như thiên thần giống như nhiều người tưởng, trong khi bố chúng lại hay xa nhà nhiều ngày tháng. Khi có người hỏi cô đã làm điều đó bằng cách nào, cô trả lời: “ bằng cách cầu nguyện”.

Trong cuốn sách của mình, người con trai hiện đang tiếp tục lãnh đạo mục vụ kế tục từ cha, Franklin Graham, đã viết: “ Hình như mẹ chẳng bao giờ kêu ca về chuyện bố phải đi xa, còn chúng tôi thì biết là bố đi giảng đạo. Mẹ rất tích cực và hay trích câu của một ông cụ nói thế này: “ Chuyện đã qua hãy coi là chuyện nhỏ, để chu toàn cho điều sắp đến”, Ruth trang điểm cho cuộc sống bằng khả năng quan sát và óc hài hước, Khi Billy về nhà, Ruth cố gắng giữ mọi thứ bình yên và thoải mái, cô linh hoạt trong những điều mình làm và dành thời gian giúp chồng tìm những minh họa cho bài giảng, viết sách hoặc viết bài cho chương trình phát thanh “ Giờ quyết định.”

Sự hỗ trợ sắt đá của Ruth đối với mục vụ của Billy cùng với khả năng quản lý gia đình của Ruth đều được cả nhóm làm việc với Billy tôn trọng. Người trợ tá của Billy nói: “ Có lẽ sẽ không có Billy Graham như chúng ta biết ngày nay nếu không có Ruth”. Ngoài việc tận tâm chăm sóc con cái để Billy chuyên tâm hầu việc Chúa, Ruth cũng tìm kiếm những cơ hội để phục vụ tại chính nơi mình ở.

Trong những năm cuối, mắt của Ruth nhìn không còn được rõ, nhưng bà tiếp tục gửi thư cho bạn bè, tiếp tục viết lách với sự trợ giúp của con gái và một vài người bạn. Và giống như bà vẫn khích lệ người khác khi họ phải đối diện với những hạn chế không tránh khỏi của tuổi già, bà cũng cầu nguyện cho Billy và mục vụ của ông, cho gia đình, cho bạn bè và cho tất cả những người mà bà đã từng biết trong nhiều năm tháng. Ao ước bà sẽ là tấm gương tuyệt vời cho chúng ta – những người nữ Cơ Đốc.